Những Ngã Tư Không Đèn Đỏ – nỗi lòng người trẻ nơi phố thị

Ảnh: La Lan

Những Ngã Tư Không Đèn Đỏ là tập tản văn mới ra mắt của Trương Huỳnh Như Trân, là những nỗi niềm của người trẻ nơi phố thị, thương hàng cây xanh bị đốn hạ, tẩn mẩn góp nhặt niềm vui ở những ngã tư không đèn đỏ, nhớ bữa cơm quê nhà, nhớ khu vườn tuổi nhỏ và mái hiên xưa, những trăn trở rất thời sự của “người ở phố”…

Sách Nghé xin giới thiệu lời mở đầu của sách, do chính tác giả gửi gắm tâm tình.

Thành phố luôn xanh đỏ đèn giao thông nhấp nháy, người ở phố luôn bận rộn, ngược ngược xuôi xuôi. Còn lòng người có bao giờ thôi xuôi ngược?

Những tính toan chẳng thể nào rời bỏ. Những mưu sinh luôn oằn nặng trên vai. Làm sao để có một khoảng lặng mà tĩnh tâm, mà hít thở, mà nuôi dưỡng lại buồng phổi, trái tim và cả tâm hồn mình?

Hãy chậm lại vòng quay một chút thôi, hãy giữ lại một nhịp thầm để nhìn ra xung quanh, như thể ở ngã tư không có đèn đỏ, không có nguyên tắc để ta chờ chực vượt rào. Chỉ có ta tự dừng lại chính mình, cho ta cơ hội thưởng thức khoảnh khắc thảnh thơi giữa tất bật đời sống.

Để giữa bon chen bề bộn đó, bữa cơm rau của mẹ, vuông sân quê đầy trăng sáng, khu vườn thơ ấu… là những ký ức ngọt ngào làm dịu mát lòng người phố thị.

NHỮNG NGÃ TƯ KHÔNG CÓ ĐÈN ĐỎ, là tấm tình của một người quê ở phố, giữa đông vui tìm chốn vắng vẻ, giữa phố thị hoài nhớ quê xưa, giữa vật đổi sao dời vẫn nương náu bình an cõi mình.

Bởi suy cho cùng, kẻ đồng hành luôn bên cạnh ta, nâng đỡ tinh thần ta từng lúc cho đến cuối con đường, chỉ có thể là chính ta thôi.
Nâng niu ký ức, an yên ở hiện tại và bình thản đi đến tương lai, hẳn là con đường cần thiết của mỗi người mà ai cũng thấu hiểu.

NHỮNG NGÃ TƯ KHÔNG ĐÈN ĐỎ dự phần là một góc sẻ chia, mong tìm được đồng điệu của những khách lữ hành chung chuyến tàu đời sống.

TRƯƠNG HUỲNH NHƯ TRÂN

Một số trích đoạn trong tập tản văn Những Ngã Tư Không Đèn Đỏ

Những đứa con dần lớn và đi xa. Những ngày tháng chỉ còn lại ba mẹ bên mâm cơm, tôi quên hỏi nhưng khi giật mình nghĩ lại, tôi biết rằng đó là những bữa cơm đầy nhung nhớ, luyến tiếc một thời đàn con còn nít nhỏ, luôn luôn quây quần.

Thi thoảng tạt về nhà, mà tôi mải vui bạn, quên mất lời mẹ dặn khi ra khỏi  nhà: về ăn cơm với ba mẹ.

Những kỳ nghỉ lễ, vội vàng về rồi vội vàng đi, chúng tôi cũng bỏ qua lời níu kéo của mẹ: Hay ở thêm một ngày nữa? Hay ăn trưa rồi đi?

Chúng tôi đôi khi vô tình, nghĩ rằng chỉ là một bữa cơm thôi mà, ăn đâu chẳng được. Thêm một bữa rồi thì chúng tôi cũng phải rời đi, với tất bật công việc còn dang dở của mình.

Nhưng chúng tôi “quên” rằng, một bữa cơm đó là thêm một niềm hạnh phúc, được cả nhà ngồi bên nhau, mẹ được ép chúng tôi với chén cơm đầy, với món cá kho mẹ rất chăm chút gia vị cho mấy đứa ngon miệng. (Bữa cơm của ba mẹ có vui không?)

 

Ta sẽ nhận ra, mình nhận được nhiều hơn khi mình chậm lại. Ánh nắng vàng vẫn hào phóng trải dọc con đường cây xanh mà bình thường vội quá ta không nhìn thấy.

Những bông hoa hồng vẫn rực rỡ ở những vòng xoay, chỉ những ai “nhìn” mới “thấy”.

Tiếng chim lích chích trong lá và tiếng gió thì thầm, chỉ những ai lắng mới “nghe” được.

Những bực dọc, gút mắc cũng lơi lỏng dần và thả trôi đi những điều khó chịu, để chỉ còn lại cảm giác thơ thới an vui.

Suy cho cùng, cứu cánh của cuộc đời mỗi người chẳng phải là hạnh phúc hay sao. An vui, thư thái, dễ chịu trong lòng, là hạnh phúc cao nhất rồi đó thôi. Mà hạnh phúc đó không dùng tiền để mua, không có được bằng bước chân gấp gáp, bằng vòng xe hối hả. Hạnh phúc đó chỉ có khi ta mở lòng nhìn ra xung quanh, tự chiêu đãi mình với những khoảnh khắc sống chậm. (Những ngã tư không đèn đỏ)

 

Còn lại với tôi là mơ hồ và mộng mị hết cả, suốt buổi chợ chiều theo chân mẹ.

Lớn lên, là cư dân của một thành phố lớn lâu ngày rồi mà tôi vẫn không quen đến những cái “chợ” cao cấp, là những shopping mall, những trung tâm thương mại hào nhoáng, mọi thứ đều bóng loáng và sang trọng. Tôi lạc vào đó thì cũng giống ngày nhỏ lạc vào buổi chợ, ngơ ngác thấy mình không thuộc về nó, lạ lẫm với hết thảy, và cuối cùng là chìm vào cơn mộng.

Chỉ khi bước đi giữa chợ quê, nhìn ngắm những thức rau quả được hái từ vườn nhà, những thúng những mẹt chứa bao nhiêu hy vọng, mong mỏi của người bán, tôi mới thấy mình như chú nghé trở lại đồng ruộng ngày cũ, thấy và cảm được tấm tình của người kẻ chợ mà hồn đồng quê. (Những nẻo chợ quê)

 

Những buổi chiều mưa, đứa trẻ ngồi trong cửa sổ nhìn ra vườn, lắng nghe bản hợp âm huyền diệu nhất của thiên nhiên. Để rồi khi mưa tạnh, cây cỏ mướt xanh trong nắng, một màu sắc rỡ ràng sắc nét, sẽ in dấu vào ký ức non nớt ấy. Để sau này mỗi khi lòng đầy mưa bão, ký ức về bức tranh tuyệt đẹp ấy sẽ là điểm tựa để kẻ trưởng thành kia vin vào mà đứng dậy, mà gìn giữ cái tâm trong sáng đi qua mây mù.

Khi đứa trẻ lớn lên thành người lớn (làm người lớn tất nhiên là chán lắm, chẳng vui như trẻ thơ), dù không còn khu vườn đó nữa thì vẫn có một khu vườn khác, “khu vườn ký ức” đã đi vào tâm trí. Đó sẽ là nơi chốn để “người lớn” trở về an trú, đối diện lại với mình – thơ trẻ, để có thể cân bằng và hóa giải mọi buồn phiền trong thế giới nhiễu sự mà người lớn luôn phải đối mặt. (Khu vườn tuổi nhỏ)

 

Khi đó, những cánh rừng sẽ an nhiên sống đời rừng, những con sông sẽ lặng lẽ trôi chảy đời sông, những chậu hoa rung rinh bên bậu cửa, những mảng xanh vẫn thản nhiên xanh trên đời. Và con người lại được hưởng lợi từ thiên nhiên mà mình chìa tay bảo vệ.

Khi đó, những hàng cây còn sót lại trên phố phường này, sẽ không còn đau nỗi đau của hàng cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng. Không còn những ruy băng vàng và bông hồng đỏ bất lực tiễn đưa nguồn xanh ra đi mãi mãi.

Trồng và nuôi lớn một cái cây, chính là nuôi dưỡng tâm hồn mình, phải vậy chăng? (Ruy băng vàng và bông hồng đỏ)

 

Có một màu hoa không rực rỡ, không rộ mùa, không nhanh chóng tàn lụi, nhưng vẫn gây rung cảm mạnh. Đó là khi khách từ phương xa đến, vừa đổ xuống con dốc đường Quang Trung đã thấy mình chìm trong màu hoa ban trắng dịu dàng quá đỗi, xao xác quá đỗi với muôn ngàn cánh hoa mỏng manh, chấp chới bay như muôn ngàn cánh bướm.

Nếu đang vẩn vơ đâu đó từ phía hồ lên, rẽ ngược về Trần Phú, người ta sẽ không thể nào, không thể nào đành lòng đi tiếp, mà không dừng lại ngắm nhìn. Khi từ đầu dốc đổ xuống là hai hàng hoa ban trắng nở suốt dọc đường, một màu trắng nhẫn nại, hiền lành và bao dung. Dù cho lòng người đã đến và đã đi, đã nhớ và đã quên, dọc đường nọ phố kia ban trắng vẫn nở, bất chấp đổi thay. (Đà Lạt còn đó những mùa hoa)

 

Những ô cửa theo tôi đi suốt tháng năm, như những con mắt trần gian luôn đăm đắm suy tư. Thảng hoặc trên đường, có một chuyến tàu lửa băng ngang, những ô cửa sổ của tàu lướt nhanh qua mắt tôi với những người đang yên lặng nhìn ra.

Tôi tự hỏi, những người đang yên lặng ấy, có người nhìn lơ đãng, có người nhìn đăm đăm đường phố Sài Gòn không có mùa thu, họ đang nghĩ gì?

Tôi tự hỏi, những ô cửa chạy dọc thân tàu ấy, đang đi đâu về đâu? Tôi có thể gửi vào ô cửa ấy, một lời chào quan san? (Những ô cửa mùa)

Tác giả và Những Ngã Tư Không Đèn Đỏ

Trả lời

Call Now Button